HienYen Books
Bìa sách Giọt thương xứ lạ

Giọt thươngxứ lạ

Trịnh ThiThi
“Tặng những trái tim vẫn lặng thầm gắng gượng.”
Đọc thử
Bao nhiêu nỗi đau, bao nhiêu đêm trắng mới đủ để một người đàn bà bốn mươi vững vàng nơi đất khách?

Giọt Thương Xứ Lạ kể về hành trình một người phụ nữ bỏ lại sau lưng những gì quen thuộc. Cô ấy đã bắt đầu lại từ số không và gắng gượng đứng lên sau những lần vấp ngã. Cuốn sách không phải là câu chuyện của một người xa xứ kiên cường, mạnh mẽ mà là ghi chép chân thật của tác giả về những tháng chênh vênh, những ngày nghiêng ngả giữa một vùng đất mới.

“Nếu bạn cũng đang đứng giữa một ngã rẽ của đời mình — cuốn sách này xin được là người bạn đồng hành, để bạn biết rằng không có xứ nào thật sự lạ nếu trên đường đi, ta vẫn còn được ai đó lặng lẽ thương mình.”

Lời tựa
Gửi người đàn bà bốn mươi

Tôi viết những dòng này trong một chiều California có nắng vàng nghiêng qua ô cửa. Nắng nơi này khô và nhẹ, còn trong ký ức tôi, những cơn mưa tháng Chín Sài Gòn vẫn chưa bao giờ ngừng rơi. Nửa vòng trái đất nói là cách xa mà có những điều chưa từng rời khỏi mình. Ấy là mùi đất ngột ngạt sau cơn mưa, là tiếng nước rơi ầm ào trên bao mái tôn cũ, là những con đường đã đi qua suốt thời tuổi trẻ và cả một phiên bản xa xôi của chính mình.

Bốn mươi tuổi. Tôi chọn bắt đầu lại. Tôi rời quê hương thương thuộc để bước về phía những điều mình chưa biết. Mang theo mấy mươi năm của những được và mất, những điều đã kịp hiểu và cả những điều vẫn còn đang học, tôi quyết định lên đường.

Cuốn sách này không phải câu chuyện của một người đàn bà xa xứ kiên cường, mạnh mẽ mà là ghi chép chân thật của chính tôi về những tháng chênh vênh, những ngày phải học lại từ đầu giữa một vùng đất xa lạ, những lần nhớ nhà, những khi muốn bỏ hết tất cả để quay về và cả những khoảnh khắc tôi bất chợt nhận ra rằng có những mùa hoa chỉ nở khi người ta đủ can đảm để đi qua những đổi thay.

Nếu bạn đang cầm cuốn sách này trên tay, có thể bạn cũng đang đứng trước một ngã rẽ nào đó trong cuộc đời. Giọt thương xứ lạ có lẽ sẽ không thể cho bạn được câu trả lời bạn đang tìm kiếm mà chỉ có những câu chuyện để bạn biết rằng trên hành trình bắt đầu lại, bạn không phải là người duy nhất đang loay hoay.

Gửi bạn từ California một chiều nắng ấm!
Trịnh ThiThi
Phần một
Cánh chim bay khỏi mùa quen
Chương 01

Thưa mẹ con đi

Giá như có thể, con ước mình đưa được mẹ theo cùng trên đường thiên lý…

Tôi về quê chào mẹ thêm lần nữa trước ngày đi một tuần. Con đường làng vẫn đầy bụi đỏ, hàng khuynh diệp trước nhà vẫn nghiêng nghiêng trong gió chiều, chỉ có mẹ là già hơn lần trước tôi về thăm. Bà ngồi trên chiếc võng quen thuộc, thấy tôi về thì cười nhẹ lắm: “Lại về đó hả con?”.

Tôi gật đầu. Cả hai không ai nhắc đến chuyện chia xa. Mẹ hỏi tôi muốn ăn gì rồi lụi cụi xuống bếp như bao lần trước. Căn nhà nhỏ vẫn đầy mùi khói bếp và tiếng chén đũa va vào nhau lách cách. Thứ âm thanh bình dị ấy đã có lúc tôi ngỡ sẽ còn ở đó mãi suốt đời. Tôi đứng lặng im, tần ngần nhìn theo dáng mẹ đi qua đi lại trong căn bếp nhỏ, lòng bùi ngùi nhớ những ngày xưa. Ngày xưa, lưng mẹ chưa còng như lúc này. Ngày xưa, mẹ xăm xăm gánh hai thùng nước đầy từ giếng về mà lưng ong vẫn thẳng, bờ vai vẫn vững. Mẹ đi nhanh đến mức tôi phải chạy lon ton mới theo kịp. Bước chân tôi ngắn ngủn cố gắng đuổi theo những bước dài chân mẹ. Bây giờ chỉ cúi xuống múc một vá canh thôi, lưng bà cũng đã còng thêm một chút, tay cũng đã run run. Thời gian không hỏi ai muốn ai không mà chỉ cứ lặng lẽ lấy đi từng chút sức lực của một người rồi để lại trên thân thể họ những dấu vết mà ta chẳng cần phải quá để tâm vẫn nhận ra.

Tối hôm ấy, khi cả nhà đã tắt đèn chuẩn bị đi ngủ, tôi lẳng lặng ôm chiếc gối nhỏ bước sang phòng mẹ như một đứa trẻ đi lạc loay hoay tìm lại tuổi thơ mình. Thằng con trai sáu tuổi đứng tựa cửa nhìn theo, đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc. Có lẽ trong thế giới non nớt của nó, mẹ vốn là người luôn mạnh mẽ, luôn tất bật lo cho mọi người chứ không phải người đàn bà đã gần bốn mươi vẫn muốn nằm nép bên mẹ ruột mình trong một đêm quê lặng gió.

Nó chần chừ vài giây rồi cũng lặng lẽ ôm mền đi theo. Chiếc giường cũ trong phòng mẹ chật hơn khi ba thế hệ nằm cạnh nhau. Đêm đó, trên chiếc giường quen, có ba đoạn đời cố níu thêm một chút thời gian trước lúc phải tách thành những dòng sông khác hướng.

Ngoài hiên, tiếng côn trùng rả rích len qua màn đêm. Ngọn đèn ngủ vàng hắt lên mái tóc mẹ, màu tóc đã xám bạc, mềm tơi như tro bếp. Tôi nằm quay mặt vào trong, nghe mùi dầu gió xanh quen thuộc thoảng trên gối. Mùi hương ấy đã đi cùng tuổi thơ tôi trong mỗi lần sốt cao hay trái gió trở trời. Chỉ là ngày bé, tôi có thể vô tư rúc vào lòng mẹ như một điều hiển nhiên. Còn bây giờ, mỗi lần được nằm cạnh bà, tôi lại cảm giác như mình đang cố gắng nhặt nhạnh một điều gì vơi dần theo năm tháng.

Câu chuyện còn tiếp

Mẹ tôi vẫn đứng đó, cho đến khi con đường khuất bóng…

Đặt mua trên Amazon
30 chương · 4 phần · Trịnh ThiThi